Đi chơi tặng quà

Đi chơi sao phải tặng quà?

“đi chơi sợ nhất là khoản mua quà” -> thấy nhiều ng nói vậy. Mà thực tế là khổ thật, cứ phải đau đầu nghĩ xem nên mua gì?cho ai?mua bao nhiêu??…

 

Thế tóm lại mua quà để làm gì???

Đi chơi tặng quà. Để thông báo mình đã đi chơi về?Hay là bày tỏ sự quan tâm?

 

Oh ko. Người ta quan tâm đến nhau là trong cuộc sống hàng ngày chứ ko phải lúc đi chơi mua quà gọi là quan tâm đâu. Buồn cười hơn là chứng kiến nhiều trường hợp cả năm ko thấy hỏi han câu nào, nhưng thấy đi chơi là “mua quà nhé” =))

Trở lại,mình nghĩ cái quan điểm “đi chơi là phải mua quà” nó ăn sâu vào tâm thức của nhiều thế hệ rồi, ng ta hành động theo kiểu bản năng. Đi chơi mà ko mang cái gì về cứ thấy “thiếu thiếu”, gặp ng thân bạn bè thấy “ngại ngại”, ko đủ “tự tin” để kể về chuyến đi?!. Thậm chí còn có kiểu “mang tiếng đi ABC….mà chả thấy mua gì” :-j

 

Nực cười!. Quan điểm của mình là đã đi chơi thì bỏ hết tất cả lại phía sau, ko công việc, ko lo toan cuộc sống. Đi đc vài ngày mà đã mất cả buổi shopping, nghĩ xem nên mua gì, cho ai. Rồi mua cho ng này thì có nên mua cho ng kia ko….blablla…Nói chung, việc tặng quà nên để ng đi tự chủ động, cảm thấy muốn tặng ai thì tặng 😉

 

Là thanh niên nghiêm túc thế kỉ 21, mình đang có rất nhiều quan điểm đi ngược lại “truyền thống”. Dù ai nói gì mình sẽ vẫn sống như thế, và sau này mình sẽ dạy lại cho con cái, mình muốn thay đổi tư tưởng của cả 1 thế hệ!

 

Còn rất nhiều quan điểm nữa sẽ trình bày sau đây. Lúc nào nghĩ ra thêm sẽ update tiếp…

 

……………………

2. Đi ăn sao phải xin phép?

Nhiều khi sống trong tập thể đi ăn gì cũng phải “mn có ăn gì ko? “mua cái gì về nhé” hoặc kiểu mình ăn 1 mình trong khi ng khác ko ăn là thấy ngại?. Mình thấy ở đây chả có vấn đề gì cả, ai nhờ thì mua, ko thì thôi. Việc đó cũng chả thể hiện là ng lịch sự, mà đó như kiểu xã giao của những người “xa lạ”. Đã coi là bạn bè thì thân…ai lấy lo =)) :p

 

  3. Trẻ con thì ko nên ăn vạ

 

Nhiều bố mẹ bây giờ cứ thấy con khóc là lại “mềm lòng”. Thực sự trẻ con là 1 tờ giấy trắng, vẽ lên thế nào là do người lớn. Quà lấy đc từ sự ăn vạ ko hay ho gì. Nên “trao giải” cho bọn trẻ, nó sẽ cẩm thấy đc ý nghĩa hơn với món quà đến từ sự cố gắng phấn đấu. Ví dụ: đạt thành tích trong học tập, hứa sẽ ngoan, ăn nhiều hơn…

  4. hãy tự làm mọi thứ nếu có thể

 


Xây dựng tính tự lập từ bé sẽ có ích rất nhiều sau này. Ở phương tây, trẻ con đã phải “ngủ riêng” từ rất sớm và 18+ là bị “đuổi” ra đường. Đương nhiên ý mình ko phải so sánh, ng lớn cần ở bên mỗi khi bọn trẻ cần, hãy trở thành 1 hậu phương thật vững chắc. Tuy nhiên, hãy “tạo điều kiện” để chúng có thể tự làm mọi việc, đó là cách dậy tốt nhất ;).

Ngay cả việc học, bọn trẻ bây giờ từ bé đã học thêm học nếm các kiểu. Nhà nào có điều kiện là gia sư trọn gói từ bé luôn. Vậy là bọn trẻ hiểu rằng việc học cần có sự trợ giúp của ng khác, ko hiểu TỰ HỌC nó hay đến mức nào. “giáo dục bắt buộc” ở VN là như vậy đó :p

 

5. Sống ko hối tiếc

 

Phần lớn quan điểm của mình giống với bài viết “đừng chết ở tuổi 25”

 

“tuổi trẻ thì cần xây dựng sự nghiệp, tiết kiệm tiền, mua nhà, mua xe, lập gia đình…”

Ok đó là điều mà phụ huynh nào cũng nói và ai cũng đều mong muốn như thế, đó là điều “đương nhiên”. Nhưng…vòng đời của 1 người bt là:

Sinh ra -> lớn lên -> đi học -> đi làm -> lập gia đình -> già -> chết.

Chả phải cái vòng này quá chán sao?

 

Có nhiều ng phấn đấu cả đời, có những thành tựu nhất định, có tiền nhưng lúc đó nhìn lại thì tuổi trẻ đã trôi qua từ bao giờ. Quyết định đi du lịch vòng quanh thế giới cho thư thả nhưng là đi theo cờ của hội dẫn tour. Ko thể tự mình lập 1 kế hoạch thú vị, rủ lũ bạn bựa, ko thể trèo đèo, lội suối. Ko hiểu thế nào là nguy hiểm, là sợ hãi, là lo lắng. ko hiểu thế nào là niềm vui, là bất ngờ, là vỡ òa…

 

Năm 21t, mình leo núi phanxiphang, mình ko do dự khi trèo qua 1 đoạn vách nguy hiểm khi ở dưới là vực (ảnh). Năm 25t, có lẽ mình sẽ phân vân 1 chút là nên hay ko?. Năm 28t mình chọn giải pháp an toàn là đi vòng nếu ko ai sẽ lấy vợ, sinh cháu cho mẹ bế?. Năm 32t (chắc là có gia đình r ;)) ), leo núi mà lòng luôn nghĩ về vợ con, hết sức cẩn thận ko gia đình lại khổ. Năm 35t, thấy ngại ngại nên sẽ chọn 1 cung đường leo dễ nhất. Năm 38t, thấy rằng leo núi nguy hiểm nên chọn 1 địa điểm khác “thấp” hơn. Năm 40t, ko dám “đánh cược” với sức khỏe của mình. Năm 45t, có 1 công việc và cuộc sống ổn định, chỉ muốn ở nhà cho lành. 50t, nhìn thấy bọn trẻ đua nhau leo núi, nghĩ rằng mình sẽ hồi xuân, nhưng có lẽ….muộn mất rồi! =))

Sự thật là con người khi về già thường hay nuối tiếc vì những việc đã ko làm, và thời gian thì ko bao giờ quay trở lại. Nói như thế ko có nghĩa là còn trẻ thì cứ ăn chơi đi, làm sau mà ý muốn nói hãy sống sao cho KHÔNG HỐI TIẾC. 16 năm đi học, ra trường năm 22t, sau đó đâm đầu vào công việc cho đến già, chả phải bạn đã quá nhẫn tâm với tuổi trẻ của mình sao?. Hãy làm những điều bạn thích, hãy theo đuổi đam mê khi còn có thể 😉

 

À, theo đuổi đam mê là điều tốt. Nhưng muốn theo đuổi nó, trước hết bạn cần…có tiền! 😉

 

 

…..còn nữa….

(604)

8 Comments
  1. 20/12/2013
    • 21/12/2013
    • 15/05/2014
      • 15/05/2014
      • 15/05/2014
      • 15/05/2014
  2. 21/12/2013
    • 21/12/2013

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *