27 tuổi, mọi thứ bây giờ mới bắt đầu?

Hi, cả chiều nay đi gặp mấy người bạn cũ cảm thấy có cái gì đó sáng lên trong đầu nên viết bài này

“Đức mà lại làm VNPT á?”

Chỗ làm mới 😀

Haha nhiều người hỏi mình câu này sau những gì mình “thể hiện” ở hồi Đại học. Thật ra mình đã suy nghĩ rất kĩ trước khi vào đây. Được làm công việc mình yêu thích thì ai cũng muốn rồi nhưng không có nghĩa là cứ phải làm việc theo đam mê thì mới là đúng đắn. Sau nhiều lần suy nghĩ thì mình quyết định công việc là cái để kiếm tiền nuôi sống bản thân, còn thích cái gì, đam mê cái gì thì vẫn làm riêng được cơ mà. Nói là làm, mấy năm trước, đi làm kiếm tiền cứ 2 tháng lại Bay 1 lần, tức là đi bụi đó :)), xong biến cố tai nạn ở Buôn Mê Thuột làm sự nghiệp “phượt” đình trệ hơn 1 năm, nhưng qua vụ đó cũng ngộ ra nhiều thứ :3.

Thực tế cuộc sống, chả có gì tốt hơn là quen biết, có bàn đạp thì tội gì không đạp lên. Mình rất buồn cười với quan điểm mấy người kì thị COCC (con ông cháu cha), các bạn đang GATO?. Đương nhiên quan hệ là 1 chuyện thôi, bạn mà NGU thì con trời cũng không giúp bạn tiến xa được, tức là bạn cứ TÀI GIỎI đi, chả lo không có đất dụng võ!

Thật sự là trong 1 năm đầu bị “sốc văn hóa” với cái cơ chế “nhà nước”, nhưng cái gì dần dần rồi cũng quen và tìm ra những bước đi trong đó. Hơn nữa bây giờ VNPT khác rồi, không có chuyện sáng cắp ô đi chiều cắp ô về nữa, trả công theo năng lực, làm nhiều hưởng nhiều, ít hưởng ít, không làm thì chết đói 🙂

Startup

Vũ trụ là vô biên, Startup cũng vậy =))

Từng có thời kì mình bị khủng hoảng bởi suy nghĩ: Làm sao để giàu trước 30 tuổi?. Thật sự ra đời mới biết xã hội nó kiếm tiền giỏi thật, tại sao người ta làm được mà mình thì không?Có nhiều đứa nó tầm tuổi mình nhưng đã làm chủ doanh nghiệp, kiếm hàng trăm triệu 1 tháng, cũng GATO lắm chứ. Có nhiều đứa rủ mình Startup nhưng tính mình nó khá cầu toàn, đó phải thực sự là 1 ý tưởng sáng tạo và có tiềm năng thì mới xứng đáng bỏ chất xám ra, chứ không chỉ ra được sự khác biệt thì dự án sẽ chả đi đâu vào đâu, cuối cùng chả tham gia cái nào.

Nhưng nhìn lại, thời kì đó mình thực sự là lười. Cơ thể vào trạng thái ì không muốn làm cái gì, cảm thấy hài lòng với mức lương “đủ sống” và mất đi khá nhiều nhiệt huyết tuổi trẻ. Trong khi đó khá nhiều người bạn quen biết mình chưa bao giờ nghĩ là nó sẽ Startup, chưa cần biết nó có thành công hay ko nhưng nó đã “dám làm”, điều mà mình chưa dám, có 1 chút chạnh lòng…

Nguồn động lực

Được mọi người tin tưởng là nguồn động lực rất lớn 🙂

Tháng 3/2018, một sự thay đổi lớn là chuyển từ bán hàng cá nhân sang bán hàng doanh nghiệp và quả thật thấy “hợp” quá. Hồi thi Đại học nghĩ sẽ thi khoa CNTT Bách Khoa nhưng cuối cùng lại học kinh tế và vẫn đam mê CNTT ngoài, và bây giờ thì bán các sản phẩm CNTT :d. Ngày vào phòng, sếp trưởng có bảo “bán cho Doanh nghiệp sẽ khó hơn cá nhân, nhưng cháu đừng nản lòng nhé, bước  đầu khó khăn nhưng sau này ổn rồi sẽ thấy mình trưởng thành hơn rất nhiều”. Đầu tiên là phải công nhận cái này có thể áp dụng “mấy cái học ở Đại học” vào, đó là chiến lược kinh doanh. Hiện tại cũng đang lập mấy cái kế hoạch và chạy nó, hay rõ ràng hơn là đã đầu tư và giờ thì chờ xem có kết quả không :p

Một niềm động viên cũng rất lớn là mới vào nhưng đã nhanh chóng hòa đồng và được các a c “quý mến” (nghĩa đen). Có 2 người đã nói chuyện riêng với mình và chia sẻ những kinh nghiệm dù không mới nhưng nghe vẫn rất thấm:

“Chị thì rất thích cái mảng này và có nguồn, nhưng cả cái phòng đó thấy không ai đủ tầm cả. Chị biết e đã lâu, cái chị nhìn ra ở em là sự nhiệt huyết và chị tin là e làm được nên quyết định hợp tác với em. Chị không thích cái bọn kia bởi vì nó làm việc rất ích kỉ, lợi thì không sao nhưng có hậu quả xảy ra là đùn đẩy trách nhiệm. Em nên nhớ ở đời tốt đẹp thì không sao, nhưng có chuyện xảy ra là tất cả sẽ bỏ rơi mình, không ai có thể lo cho e ngoài e ra. Ý của chị là, e làm việc thì hãy tự mình mày mò tìm hiểu, kiểm soát mọi thứ chứ đừng trông mong và quá tin tưởng đứa nào, không có gì là tuyệt đối và không ai cho không ai cái gì”

“Thằng Ku này mới vào nhưng mà thấy nó ngoan nên chỉ hướng cho nó, chứ láo thì quên mẹ đi. Anh bảo với mày, có rất nhiều các mảng khác nhau nhưng tại sao e thấy các a c lại đâm đầu vào 1 cái gì đó? Chắc chắn chỗ đấy phải có lợi, phải ra tiền. Ok e nhiệt huyết e trẻ, e khai thác thị trường mới, nhưng em làm 10 cái bằng anh làm 1 cái, thế thì chả tội gì lao vào mất công mất thời gian cả. Em sẽ mất thời gian đầu khó khăn để chen vào 1 chỗ quá đông người, nhưng nếu e sáng tạo e thể hiện tốt hơn thì tự nhiên khách hàng sẽ tìm đến em. Anh nói vậy, nhưng e cứ thoải mái thử sức đi, có khó khăn cứ bảo anh, anh không phải giúp e mà a đang đầu tư, nếu anh cảm thấy nó khả thi và có lãi, a sẽ đầu tư!”

Xem xét lại các mối quan hệ

cố gắng lên chàng trai tháng 3 :p

Lên bán hàng DN thì mn đều nói là “Bán quan hệ” chứ ko phải là bán sản phẩm. Công nhận là đi mấy cái này quen biết lợi hơn bao nhiêu, cứ móc nối người này với người kia, a e hợp tác cùng phát triển. Nói vậy thấy hơi tiếc hồi ĐH mình cũng có rất nhiều mối quan hệ xã hội, kiểu làm ở CLB thì cũng hay tiếp xúc với nhiều công ty, nhưng lúc ra trường xong thì cũng bỏ hết, giờ chả biết tìm lại ở đâu :v

Ngoài công việc, cũng có những mối quan hệ nó cứ “mập mờ” chả đi đâu vào đâu, thỉnh thoảng cũng nhớ nhớ muốn gặp nhưng nhiều khi cả 2-3 tuần không gặp cũng ko thấy làm sao cả. Tóm lại là từ giờ quyết định sẽ thôi những mối quan hệ kiểu đó, xác định làm với ai, chơi với ai và đi đến những mục tiêu chung thì hãy đầu tư thời gian và công sức, tiền bạc :3

 

Mọi việc bây giờ mới thực sự bắt đầu?

cuối cùng đã đến lúc phải nói những lời này :v

Chiều nay đi gặp mấy người bạn cũ, hàn huyên tâm sự về mấy chuyện cũ và bàn các kế hoạch hợp tác trong tương lai, tự nhiên thấy rất nhiều điểm sáng hiện lên trong đầu. Cảm thấy vài năm qua thực sự đã phí phạm rất nhiều về độ ì của mình, hồi trước đi làm cứ mong hết giờ để đi về, giờ mong có thật nhiều thời gian để thực hiện các ý tưởng. Chưa bao giờ cảm thấy thích làm việc như bây giờ, muốn tham gia vào nhiều dự án để thử sức. Kể từ sau tết thì “bận” đến nỗi không có thời gian để chăm sóc cái Dragon Ball Wiki nữa 😮

Năm nay 27 tuổi, cảm giác như mọi thứ bây giờ mới thực sự bắt đầu vậy, mục tiêu trong 3 năm tới có 1 mức thu nhập “nuôi được 3 người”, cùng chờ Đức xem sao nhé 😉

Hà Nội ngày 5/4/2018

(23)

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *